Trang chủ » Ngày Giỗ Họ: Cuộc trở về của những người con

Ngày Giỗ Họ: Cuộc trở về của những người con

by Phạm Hậu
32 views

Tôi đứng giữa sân nhà thờ họ, tay nắm chặt micro, lòng dậy lên một cảm giác khó tả. Không phải lo lắng vấp váp hay sợ nói sai, mà là sự trầm mặc khi đối diện với một buổi lễ ý nghĩa, với những bậc cao niên – những mái đầu bạc đã trải qua bao biến cố của một đời người. Phía dưới kia, họ lắng nghe không chỉ bằng đôi tai, mà bằng cả ký ức, bằng những tháng năm đã đi qua, bằng sự thành kính lặng lẽ với tổ tiên đã ăn sâu vào máu thịt.

Giỗ tổ, không đơn giản chỉ là một ngày hương khói, là mâm cỗ đầy, mà còn là một lời gọi những đứa con xa về lại mái nhà chung. Là khi những bàn tay bận rộn buông xuống một chút để mà nhớ về gốc gác, nhớ rằng mình từ đâu mà ra. Là lúc bọn trẻ con rời khỏi màn hình điện thoại, xúm xít quanh ông bà để nghe những chuyện xa xưa, những chuyện mà càng lớn lên, ta càng hiểu rằng chúng không phải là chuyện cũ, mà là một phần của chính mình.

Có một điều gì đó rất thiêng liêng trong những ngày giỗ họ. Là cái cách mà ta cùng nhau dọn dẹp bàn thờ, ngồi quanh bếp nấu nồi nước chè, bày biện những món ăn từ công thức truyền đời. Là cách mà ta cúi đầu, chắp tay, nhắm mắt lại, thì thầm điều gì đó với tổ tiên. Những lúc ấy, ta không chỉ nói với người đã mất, mà còn đang nhắc nhớ chính mình rằng ta không chỉ sống cho hiện tại, mà còn đang nối tiếp một dòng chảy đã có từ rất lâu.

Có chị bảo tôi: “Sao căng thẳng thế, cứ làm như em hay làm các chương trình thôi mà.” Tôi cười, nhưng không biết phải giải thích sao cho chị hiểu. Chị đâu biết, cái cảm giác làm một chương trình hoạt náo vui nhộn nó khác, mà làm một chương trình mang ý nghĩa không chỉ cho người sống mà cả cho người đã khuất, nó khác.

Ở đây, mỗi lời cất lên không cần quá cầu kỳ, nhưng đòi hỏi sự cẩn trọng và trọn vẹn. Không phải vì sợ vấp váp hay sai kịch bản, mà vì từng thanh âm vang lên giữa không gian này đều mang theo sự tĩnh tại, là tấm lòng thành kính dâng lên những người đi trước. Cầm micro lúc này không đơn thuần là để nói, mà là gánh trên vai một sự truyền trao – để những giá trị truyền thống và cội nguồn tâm linh không bị quên lãng.

Đứng giữa sân từ đường, tôi nhận ra sự chuyển hóa của chính mình. Sự tĩnh lặng của không gian không làm mất đi vai trò của một người làm nghề, mà đưa nó trở về với phần chân thật nhất. Ở khoảnh khắc cúi đầu, tôi chỉ là một người con đang đứng giữa bao đời tổ tiên, chia sẻ và nhắc nhớ về cội nguồn.

0 0 Đánh giá
Đánh giá bài viết

Các bài viết khác

guest

0 Bình luận
Cũ nhất
Mới nhất Được bình chọn nhiều nhất