“Ghê gớm” – đó là hai từ cảm thán của bố mẹ mỗi lần con quát lên hay đánh ai đó, chắc tính cách này thừa hưởng từ bố (theo kết quả nghiên cứu chuyên sâu về tâm lý học và di truyền học của mẹ), đi cùng với đó cũng có khá nhiều sự bướng bỉnh và rất rất nhiều sự đáng yêu, dịu dàng, thông minh (cái này không thấy mẹ nghiên cứu)
25 tháng vừa qua thực sự là một giai đoạn rất dài với cả bố và mẹ, người ta thường hay nói “thức đêm mới biết đêm dài”, nhưng đó là khi họ mới chỉ thức với một màn đêm tĩnh mịch và yên ắng, còn bố mẹ được thức cùng tiếng hát xuyên màn đêm với một giọng ca cao vút hơn cả bác Thùy Chi.
Có lẽ vì vậy mà bố hiểu hơn vì sao các mẹ thường bị trầm cảm sau sinh, bởi đâu phải ai cũng có thể bình thường cho được khi đêm nào cũng có một ca sĩ nhí hát vào tai mình một cách kiên trì, bền bỉ và không khoan nhượng như thế.
Nhưng cũng vì vậy mà con đã giúp bố mẹ rèn luyện cho mình một tinh thần mạnh mẽ, một ý chí kiên cường, một trái tim đầy bao dung cùng với một mái tóc lấm tấm sợi bạch kim, một vóc dáng hao gầy chuẩn người mẫu, và một đôi mắt dịu dàng không phải vì thấu hiểu, mà vì… thiếu ngủ.
Trước khi con chào đời, bố đã dành rất nhiều thời gian để nhìn lại tuổi thơ của chính mình. Nhớ lại những cảm xúc đầu đời khi bản ngã dần hình thành, khi bố tức giận, hạnh phúc, cô đơn, sợ hãi, trống rỗng… Bố đọc thật nhiều sách dạy con, ghi chú cẩn thận, sẵn sàng “giáo dục” con, “đưa con vào đời”, và “giúp” con trưởng thành.
Nhưng rồi, khi đối diện với một cô nhóc còn chưa buồn tương tác với bố mà chỉ luôn đòi mẹ, cùng những chiếc bỉm óng ánh màu vàng và tiếng hát rung tai mỗi khi bế… thì mọi lý thuyết bố chuẩn bị bỗng chốc trở nên… vô dụng.
Và rồi chính con đã “đưa bố vào đời” để học mọi thứ từ cách tắm rửa, quấn tã, thay bỉm, pha sữa, vệ sinh… …
Rèn luyện nín thở lâu nhất có thể mỗi khi đặt con xuống giường.
Rèn luyện khả năng đi không một tiếng động, thở không phát ra tiếng, hành động xuất quỷ nhập thần để không ai phát hiện, không ai tỉnh dậy để rồi khóc.
Rèn luyện giác quan thứ 6 và ngoại cảm khi ở trong giấc ngủ dù sâu đến cỡ nào cũng cảm nhận được “ai đó” đang nằm ngay sát sau lưng để tự nhủ trong giấc mơ “không được nhúc nhích”, “không được trở mình”.
Rèn luyện như một chiến sĩ ôm súng canh gác ngủ gật mà bất giác giật mình tỉnh dậy với ý nghĩ đầu tiên vang lên trong đầu “Súng đâu rồi” và thở phào nhẹ nhõm khi “cây súng” nằm vắt vẻo trong một góc gần ngay mình.
Học về dinh dưỡng ít nhất 6 bữa một ngày, học về thời trang không phải theo mùa mà theo từng sinh hoạt trong ngày
Trở thành một tay hề chuyên nghiệp chuyên chỉ đi trêu đùa làm sao cho con cười (và thỉnh thoảng chọc cho con khóc).
Chính con cũng giúp bố trưởng thành, mỗi khi bố cảm thấy cáu giận vì thiếu ngủ.
Bố nhớ đến câu chuyện người lái đò bị một chiếc thuyền không người lái đụng phải – nếu biết đó là thuyền không người, thì có ai lại giận? Vậy mà bố lại dễ dàng bực bội với “chiếc thuyền không” là con – một sinh linh nhỏ bé chưa có đầy đủ ý thức, chỉ đang phản ứng với cảm giác thân thể. Mỗi lần như vậy, là một lần giúp bố quán chiếu lại mình, thấy rõ phản ứng từ bản ngã và tự nhắc nhở để tĩnh lại, buông xuống.
Con giúp bố tự rèn luyện mình kỷ luật giờ giấc, luôn luôn tỉnh thức, tổ chức sắp xếp cuộc sống tùy thuận hoàn cảnh, cố gắng học hỏi tu sửa bản thân không ngừng nghỉ và một tinh thần vô ngại như một chiến binh – mềm mại khi cần và kiên cường khi phải.
Con gắn kết gia đình cả nội và ngoại, là nguồn vui thuần khiết cho tất cả mọi người xung quanh, là nguồn động lực và thách thức giúp bố mẹ mạnh mẽ và trưởng thành, là liều thuốc chữa lành cho những tổn thương, nỗi buồn và khổ tâm của đời sống.
Là suối nguồn tươi mát cho những khô cằn, nhọc nhằn và vất vả vì mưu sinh, là nguồn tình yêu thức tỉnh bố mẹ vượt qua những thoái hóa của tâm mà trở về với thế giới trong trẻo, vô tư và bình yên thuở nào.
“Con có thể sống thiếu thốn vật chất, nhưng sẽ không sống trong sự ngu dốt.”
Đó là điều bố mẹ luôn tự nhắc mình từ ngày con chào đời.
Mẹ có thể sẽ cùng con khám phá vẻ đẹp dịu dàng của thế giới bên ngoài, còn bố sẽ giúp con nhận ra những mặt trái, những thử thách và góc khuất của nó.
Mẹ có thể sẽ cùng con khám phá điều tốt lành trong tâm hồn mình và của mọi người, còn bố sẽ cùng con soi rọi những bóng tối trong bản ngã – của mình và của người khác.
Bố, mẹ và con sẽ cùng nhau hướng đến một trí tuệ đủ đầy – cả với thế giới bên ngoài và thế giới nội tâm.
Đó là mục tiêu giản dị nhưng cũng là mục tiêu lớn nhất của bố – cho chính mình, cho mẹ, cho con, và cho gia đình nhỏ này. Vì bố tin rằng: Chỉ khi có trí tuệ, con người mới có được tình yêu thương và hạnh phúc chân thật.
Có một món quà bố sẽ bắt đầu làm cho con từ hôm nay (và thỉnh thoảng sẽ rủ mẹ cùng tham gia) để chào mừng cô gái nhỏ đã tròn 2 tuổi. Hy vọng mai sau, nó sẽ giúp con soi lại tuổi thơ và hành trình lớn lên của mình – qua góc nhìn của bố mẹ.
Mong rằng bố đủ kỷ luật, đủ động lực, đủ tỉnh thức và đủ yêu thương để làm được điều ấy, theo cách riêng của bố.
Yêu con!
❁ ❁ ❁